Khi minh taâm kieán taùnh roài
Thöù gì cuõng thoâng suoát töôøng taän khoâng caàn phaûi hoïc

caotang.vn

THẾ GIỚI NÀY MỚI THẬT SỰ GỌI LÀ HẠNH PHÚC MỸ MÃN, MỖI CON NGƯỜI KHÔNG XÂM PHẠM LẪN NHAU

THẾ GIỚI NÀY MỚI THẬT SỰ GỌI LÀ

HẠNH PHÚC MỸ MÃN, MỖI CON

NGƯỜI KHÔNG XÂM PHẠM LẪN NHAU

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Tiến Sĩ Giang Bổn người Nhật, dùng phương pháp khoa học quan sát, nhìn thấy sắc tướng, không nghe thấy âm thanh. Có âm thanh, vô lượng âm thanh vi diệu. Ở trong âm thanh, có tiếng thuyết pháp.

Nói cách khác, trong tâm quý vị muốn nghe tiếng gì, nó đều có thể cho quý vị cảm ứng tâm điện, âm thanh của nó sẽ phát ra. Quý vị muốn nghe niệm Phật, thật đó, muốn nghe Phật A Di Đà, nó sẽ niệm Phật A Di Đà, muốn nghe Phật Thích Ca Mâu Ni, nó sẽ niệm Phật Thích Ca Mâu Ni, muốn nghe Quán Âm Bồ Tát, nó sẽ niệm Quán Âm Bồ Tát. Rất vi diệu.

Ngoài âm thanh ra, nó có hương vị, đầy đủ sắc thanh hương vị. Sắc thanh hương vị là tánh đức của tự tánh.

Từ đâu mà có?

Trong tự tánh vốn đầy đủ. Cho nên Chư Phật Bồ Tát dạy chúng ta, cái này ngũ dục lục trần không nên hướng ra ngoài cầu, hướng nội cầu.

Người tu hành chân chánh, chúng tôi nói là người đắc đạo, họ buông bỏ vọng tưởng, phân biệt, chấp trước, họ không cần ẩm thực, sao họ sống được vậy?

Bây giờ chúng ta hiểu rồi, trong tự tánh có dinh dưỡng, có thể cung cấp cho họ không hết. Đúng là lấy không tận, dùng không hết, là đạo lý này vậy. Tự tánh vốn có. Ngày nay chúng ta mê thất tự tánh, tuy có đó, nhưng nó không khởi tác dụng, cho nên chúng ta phải ra ngoài tìm kiếm, để nuôi dưỡng thân thể này.

Người thật sự giác ngộ, họ không tìm ở bên ngoài, trong tự tánh cụ túc viên mãn, hướng ngoại tìm cầu là sai rồi. Phật Pháp dạy con người hướng nội, Kinh Điển gọi là Nội Điển.

Chúng ta xem tiếp: Đắc văn như thị chủng chủng thanh dĩ, kỳ tâm thanh tịnh, vô chư phân biệt, chánh trực bình đẳng, thành thục thiện căn, tùy kỳ sở văn, dữ pháp tương ưng. 

Quý vị muốn nghe gì, đúng là quý vị muốn nghe. Quý vị muốn nghe Kinh Hoa Nghiêm, thì tiếng nước chảy chính là giảng Kinh Hoa Nghiêm. Tôi muốn nghe nhạc, khi nghe tiếng nước chảy đúng là đang tấu nhạc.

Hai người cùng nghe, trong tâm hai người suy nghĩ không giống nhau, điều họ nghe thấy cũng không giống nhau, lại hỗ tương không trở ngại, Thế Giới này không có điều gì chẳng xưng tánh, Thế Giới này mới thật sự gọi là hạnh phúc mỹ mãn, mỗi con người không xâm phạm lẫn nhau. Sau khi nghe rồi, tâm họ thanh tịnh, không sanh phiền não, cho nên họ không phân biệt, chánh trực bình đẳng, thiện căn thành thục.

Tuy chúng ta không có cách khế nhập vào cảnh giới này, nhưng trong đây những gì có thể học được thì chúng ta cố gắng học. Mấy câu này, tuy Ngài đưa ra một cái nghe, Thanh Văn. Thanh Văn là nhĩ căn.

Ở Thế Giới chúng ta ngày nay, lục căn tiếp xúc với cảnh giới lục trần, mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, thân xúc chạm. Tu tâm thanh tịnh trong cảnh giới lục căn tiếp xúc lục trần, đó gọi là chân tu hành.

Làm thế nào để tâm có thể thanh tịnh?

Không phân biệt, không chấp trước.

Trong tâm hiểu rõ ràng minh bạch: Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng. Được thọ dụng, nhưng không thể có, trong thọ dụng cũng không phân biệt chấp trước, tâm thanh tịnh của quý vị thường hiện tiền, tâm bình đẳng của quý vị thường hiện tiền. Đây là chân công phu.

Là gì?

Là thiền định. Cho nên định, định là hoạt bát, rất nhiều người ngộ nhận, khi nói đến thiền định bèn nghĩ ngay đến việc xếp bằng ngồi quay mặt vào vách. Đó là bậc sơ cơ.

Người thật sự nhập định, là đi đứng nằm ngồi đều ở trong định. Tâm của họ là tâm thanh tịnh, tâm bình đẳng, đó chính là thiền định. Ngồi là tâm thanh tịnh bình đẳng, đứng cũng như vậy, tiếp xúc với bất cứ cảnh giới nào cũng như vậy, thật sự là thanh tịnh bình đẳng. Công phu này lâu ngày, hoát nhiên đại ngộ, đó chính là giác.

Đề Kinh của Kinh Vô Lượng Thọ là thanh tịnh bình đẳng khai ngộ. Thanh tịnh là thiền định của thế gian, bình đẳng là thiền định của xuất thế gian. Thanh tịnh là định của Thanh Văn và Bồ Tát, bình đẳng giác là định của Phật.

Trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta, lục căn tiếp xúc với cảnh giới lục trần, hiểu rõ được đạo lý này, nghiêm chỉnh học tập, thật sự tu hành.

Thật sự công phu không ở chỗ hình thức, hình thức là dạy người sơ cơ, lớp mẫu giáo, lớp tiểu học, dạy người sơ cơ thôi. Sau khi học được rồi, nhất định phải áp dụng trong cuộc sống hàng ngày, áp dụng trong công việc, áp dụng trong sự tiếp nhân xử thế.

Nên nhớ, áp dụng là gì?

Là tâm thanh tịnh, tâm bình đẳng, vĩnh viễn là thanh tịnh bình đẳng, cảnh giới bên ngoài như thế nào cũng không làm ảnh hưởng đến quý vị. Thuận cảnh quý vị không tham luyến, thanh tịnh bình đẳng, nghịch cảnh hiện tiền không sân giận, vĩnh viễn duy trì thanh tịnh bình đẳng, đây gọi là chân thật tu hành, gọi là chân công phu.

Trong tất cả thời, tất cả xứ, tất cả cảnh duyên, cảnh là môi trường vật chất, duyên là môi trường con người sự việc, đều thanh tịnh bình đẳng giác. Người này ở trong Pháp Hội Hoa Nghiêm, gọi là Pháp Thân Bồ Tát.

***