Khi minh taâm kieán taùnh roài
Thöù gì cuõng thoâng suoát töôøng taän khoâng caàn phaûi hoïc

caotang.vn

TÂY PHƯƠNG XÁC CHỈ - PHẦN BỐN

TÂY PHƯƠNG XÁC CHỈ

Giảng giải: Bồ Tát Giác Minh Diệu Hạnh

Kết tập: Cư Sĩ Thường Nhiếp
 

PHẦN BỐN

LỜI GIÃI BÀY CUỐI SÁCH

TÂY PHƯƠNG XÁC CHỈ
 

Tuy các bậc cổ Thánh tiên Hiền xa cách đời hiện tại đã lâu, nhưng đọc sách này, thấy rõ những lời dạy trong đây quyết chẳng phải là hư ngụy vậy.

Chỉ bàn về lý thôi thì Phật pháp du nhập Trung Quốc đã một ngàn năm trăm năm. Trong khoảng thời gian ấy, bậc hào kiệt, minh duệ hễ được một bản kinh, một bài kệ liền quyết định tin nhập, liễu thoát sanh tử, chẳng tính nổi số lượng.

Còn bọn trí cạn vội dùng ý riêng xét đoán hàm hồ, bảo Phật giáo vốn phát xuất tự Lão Trang, những thuyết ngụy tác của bọn họ nay thấy đầy trong các sách vở bên đạo Lão.

Cứ thử đem các Kinh Viên Giác, Lăng Nghiêm mà đối chiếu với Kinh Ðạo giáo là thấy ngay rành rành mức độ sâu cạn, hợp lý, vô lý khác nhau.

Tư tưởng Lão Trang chẳng bằng được nổi với tư tưởng Phật Giáo, sao lại bảo là Phật Giáo học theo Lão Trang?

Ðiều chẳng hợp lý ấy tự đã phơi bày cái sai của những hạng người tư tâm trên. 

Gần đây, chuyện xoay cơ khá thịnh hành, các bậc Thánh Hiền trong Tam Giáo thường tùy phương cảm ứng hoằng khai giáo pháp để hóa độ người đời. Ðấy chẳng qua là chuyện bất dĩ. Ðọc sách này, ta thấy được những lời dạy đây quyết chẳng phải là ngụy tạo.

Cũng chỉ là căn cứ theo lý mà phán định thôi. Tây Phương Xác Chỉ là lời thuyết pháp của Bồ Tát Giác Minh Diệu Hạnh từ cõi Cực Lạc. Những điều Ngài dạy là chê trách tà tu, chỉ quy Tịnh Ðộ, xiển dương chân lý nhiệm mầu nhất tâm, là mấu chốt u huyền để hướng thượng, là kim chỉ nam đích thực cho việc học Phật.

Tôi đọc đi, đọc lại, phải than thở rằng: Hỡi ơi!

Liên hoa quốc độ chẳng hề rời khỏi ngay nơi ta hiện đương ở. A Di Ðà Phật là toàn thể chúng sanh, sao chúng sanh thường chẳng hay biết, chưa hề phát một niệm tâm hồi hướng, từ chỗ mê vào chỗ mê, trôi lăn bao kiếp, chẳng đáng xót sao.

Bồ Tát bi nguyện thâm trọng, đời đời  duyên theo chúng sanh, chẳng hề lìa bỏ, hóa hiện giáng cơ khác nào Ngài đã tự hiện thân thuyết pháp?

Ðọc cuốn sách này thật đã tin nổi bổn tâm của chính mình. Tu hành đúng như lời dạy, tâm tâm hồi hướng, không còn nghĩ gì khác, niệm đến cùng cực, vọng tình trống không, đột nhiên vô trụ, tuy hiện vẫn sống trong đời ngũ trược ác thế, thân đã nghiễm nhiên ngự trong cõi Liên Hoa.

Một khi báo duyên đã hết, trong khoảng khảy ngón tay liền vãng sanh. Nhân nào quả nấy, chẳng có trước sau. Còn ai chẳng tin nổi tự tâm thì vì vậy sẽ chẳng tin nổi Tịnh Ðộ.

Thậm chí có người còn nghi ngờ sách này là ngụy tác thì tôi cũng chẳng biết làm thế nào?

Sách này được bạn tôi là ông Vương Tam Quán khắc ván in gần xong thì bị lửa cháy mất. Các hiền hữu của chúng tôi bèn khắc lại để sách được lưu hành trong đời. Tôi kính cẩn hiệu đính chương cú, sắp đặt thứ tự trước sau. Làm xong bèn viết lời giãi bày như vậy.

Tháng Tám mùa Thu năm Càn Long thứ ba mươi tám, Ðông Lâm hậu học Bành Thiệu Thăng soạn.
 

PHỤ LỤC

NHẤT TÂM QUY MẠNG

HỒI HƯỚNG VĂN
 

Nhất tâm quy mạng đức A Di Ðà Phật ở Thế Giới Cực Lạc, nguyện Phật dùng tịnh quang soi chiếu con, dùng từ thệ nhiếp độ con. Con nay chánh niệm xưng danh Như Lai, hành đạo Bồ Ðề, cầu sanh Tịnh Ðộ.

Phật xưa đã thề: Nếu có chúng sanh muốn sanh về cõi ta, chí tâm tin ưa, dẫu chỉ mười niệm, nếu chẳng được sanh, chẳng lấy Chánh Giác.

Do nhân duyên niệm Phật đây, con được vào trong biển đại thệ nguyện của Như Lai, nương từ lực của Phật các tội tiêu diệt, căn lành tăng trưởng. Như lúc lâm chung, tự biết thời khắc, thân không bệnh khổ, tâm chẳng tham luyến, ý chẳng điên đảo như nhập thiền định.

Phật và Thánh chúng tay cầm đài vàng đến tiếp rước con. Trong khoảng một niệm sanh về Cực Lạc. Hoa nở gặp Phật liền nghe Phật thừa, đốn khai Phật huệ, rộng độ chúng sanh mãn nguyện Bồ Ðề.

Thập phương tam thế hết thảy Chư Phật, hết thảy Bồ Tát Ma Ha Tát, Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật.

***