Khi minh taâm kieán taùnh roài
Thöù gì cuõng thoâng suoát töôøng taän khoâng caàn phaûi hoïc

caotang.vn

SUỐT ĐỜI ĐỐI VỚI NGƯỜI LÀM CÔNG TÁC GIÁO DỤC, TÂM TÔN TRỌNG ĐÓ TỰ NHIÊN SANH KHỞI

SUỐT ĐỜI ĐỐI VỚI NGƯỜI LÀM

 CÔNG TÁC GIÁO DỤC, TÂM

TÔN TRỌNG ĐÓ TỰ NHIÊN SANH KHỞI

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Ấn tượng của tôi rất sâu sắc, hình như năm sáu tuổi là đi học, trường học tư thục, tôi ở nhà người thân, ở từ đường của một người cô, từ đường đó bây giờ không còn nữa, khi tôi trở về thăm thì không còn nữa, chỉ là khoảng đất trống. Ngày đầu tiên vào lớp học, phụ thân dẫn tôi đi, có mang theo một chút lễ vật tặng cho thầy giáo.

Trong lớp học có hơn ba mươi người, học sinh không nhiều, có hơn ba mươi người, đã đứng hết trong lễ đường, lễ đường là đại điện tế Tổ Tiên, trong đó có cúng một bài vị, Đại Thành Chí Thánh Tiên Sư Khổng Phu Tử Thần Vị, các bạn học đứng hai bên, thầy giáo đứng ở phía trên, học sinh mới đến, trước tiên lạy thần vị của Khổng Tử, không có tượng Khổng Tử, lễ thần vị của Khổng Tử tam quỳ chín khấu đầu, đại lễ của thời Nhà Thanh.

Sau khi lạy Khổng Tử xong, cha tôi mời thầy giáo ngồi lên ghế, ngồi ở trước bài vị của Khổng Tử, cha tôi dẫn tôi, lễ thầy giáo tam quỳ chín khấu đầu, và dâng lên lễ vật.

Biểu diễn như vậy đó, suốt cuộc đời này chúng tôi không thể quên được, suốt đời đối với người làm công tác giáo dục, tâm tôn trọng đó tự nhiên sanh khởi. Cho nên một tiết học, sự giáo dục này có quan trọng không, mỗi học trò vào lớp.

Sau này mỗi khi có học sinh mới đến, chúng tôi được coi như học sinh cũ đứng qua một bên nhìn, mỗi lần học sinh mới đến, lễ tiết này chúng tôi lại được coi một lần, cho nên rất quen thuộc. Suốt cuộc đời từ trong nội tâm tôn kính thầy giáo, đối với đạo học quan trọng hơn bất kỳ điều gì khác.

Sau này tôi đến Đài Loan, bạn thấy tôi thân cận với Thầy Phương, thân cận Chương Gia Đại Sư, thân cận Thầy Lý, hình như rất là hợp ý, nhưng kỳ thật thì sao?

Kỳ thật là Tôn Sư. Trong lòng tôi rất rõ, sự rõ ràng này không phải khi đó, mà cách mười mấy hai chục năm sau tôi mới hiểu, thầy giáo vốn không quen biết, nhưng khi vừa gặp lại có ấn tượng tốt như vậy, đối xử với tôi tốt như vậy, đặc biệt là thầy Phương và Chương Gia Đại Sư, kêu tôi mỗi chủ nhật đến nhà thầy, đơn độc dạy tôi hai giờ đồng hồ, chúng tôi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nguyên nhân gì vậy?

Tôn Sư Trọng Đạo. Đại khái học sinh ở trường ngày nay, đối với thầy giáo không có tâm cung kính giống như chúng tôi ngày xưa. Ấn Quang Đại Sư nói, một phần cung kính được một phần lợi ích, mười phần cung kính được mười phần lợi ích.

Nói lên điều gì?

Thầy Giáo rất muốn dạy bạn, bạn có thể tiếp thu được hay không?

Từ chỗ nào mà thầy giáo nhìn thấy bạn có thể tiếp thu?

Coi sự thành kính của bạn. Thật sự một phần thành kính thì bạn được một phần, mười phần thành kính thì bạn được mười phần, chúng ta đối với thầy giáo không được mười phần thì cũng được tám, chín phần, cho nên thầy giáo rất vừa ý. Cuộc đời của thầy giáo chỉ có một mục đích duy nhất là muốn truyền đạo, có người truyền bá kiến thức của thầy, có người kế nghiệp.

Bậc Cổ Nhân ở Trung Quốc nói: Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại, kiến thức của thầy không có người truyền bá, thì thầy cảm thấy nuối tiếc. Khi thật sự không tìm được người nối nghiệp, thì chỉ viết sách, trước tác.

Sau khi trước tác được lưu truyền đi, xem người đời sau, người có duyên, đọc được sách của họ, coi thật sự hiểu, giúp người này thành tựu. Cho nên gặp được người có nhân duyên này thì thầy sẽ không buông bỏ đâu, chắc chắn thầy giáo sẽ giữ lại.

Chúng tôi ở trong môi trường như vậy, không quen biết thầy giáo, không nộp học phí lấy một đồng, đặc biệt mở tiết học dạy cho tôi, không để chúng tôi đến trường học dự thính.

Cho nên cuộc đời tôi có được một chút thành tựu nho nhỏ này, chẳng thể không biết ơn thầy giáo, niệm niệm không quên thầy. Tôi học, khi lên lớp chia sẻ cùng các bạn học, cảm tưởng học tập của mình, tâm đắc học tập của mình, báo cáo với quý vị.

Tôi luôn luôn để hình ảnh của thầy giáo ở trước mặt mình, tôi phải trình thưa với thầy, không một ngày nào tôi rời xa thầy. Lời dạy của thầy giáo, tôi nhất định tận tâm tận lực nỗ lực thực hiện, thực hiện ngay trong cuộc sống, thực hiện trong việc đối nhân sử thế tiếp vật.

Con người một đời được thành tựu, phải nhờ vào cha mẹ, nhờ vào thầy giáo. Cho nên người bất hiếu với cha mẹ, ở thế gian này chắc chắn không thể thành tựu được điều gì.

Không hiểu được lẽ tôn sư trọng đạo, thì nhất định không học được điều gì, bất luận là thế pháp hay Phật Pháp cũng không ngoại lệ.

****