Khi minh taâm kieán taùnh roài
Thöù gì cuõng thoâng suoát töôøng taän khoâng caàn phaûi hoïc

caotang.vn

KHÔNG KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM CHẲNG DỄ DÀNG, KHÔNG KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM RẤT KHÓ

KHÔNG KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM

CHẲNG DỄ DÀNG, KHÔNG KHỞI

TÂM ĐỘNG NIỆM RẤT KHÓ

Giảng giải: Hòa Thượng Tịnh Không
 

Cho nên bất luận hiện hay không hiện, Chư Phật và Pháp Thân Bồ Tát đã cư xử như thế nào?

Không khởi tâm, không động niệm, đã không có khởi tâm động niệm, lấy đâu ra phân biệt chấp trước. Chư Phật Bồ Tát, dùng cách nói ngày nay, gọi là các Ngài có tâm.

Nếu chúng ta hiểu được đạo lý này, thật sự học Phật là học điều gì?

Lục căn tiếp xúc với lục trần, không khởi tâm động niệm, đây gọi là học Phật. Đức Phật như vậy đấy, Ngài chẳng hề khởi tâm động niệm, nhưng không khởi tâm động niệm chẳng dễ dàng, không khởi tâm động niệm rất khó.

Người thật sự có công phu, thỉnh thoảng có hiện tượng này, tâm địa thật sự thanh tịnh, công phu thanh tịnh bình đẳng giác hiện tiền một chút. 

Chúng ta xem trong cuốn niên phổ của Lão Hòa Thượng Hư Vân, Ngài nói về cảnh giới này. Tết năm đó, Lão Hòa Thượng ở căn nhà tranh, ngôi nhà tranh này nương vào Chùa, ở nhà tranh cũng phải ăn cơm, cũng cần một số đồ để sinh sống, trong Chùa cung cấp cho Ngài.

Tết đến vào trong Chùa, lấy một chút dầu muối thức ăn vân vân, lấy xong lại trở về nhà tranh, khoảng cách giữa nhà tranh và Chùa, đại khái đi khoảng nửa tiếng đồng hồ, Ngài trở về, vào khoảng chập tối, chúng ta biết Lão Hòa Thượng lớn tuổi, đi chầm chậm trở về, tâm địa thanh tịnh, không có ý niệm gì hết.

Đi được nửa đường, gặp các vị Pháp Sư ở hai ngôi Chùa, mang đèn trên tay, trên đường đi gặp Lão Hòa Thượng, họ quen nhau mà, họ nói với Ngài, Hòa Thượng à, trời tối như vậy sao Ngài không mang đèn?

Lão Hòa Thượng nghe câu nói này lọt vào tai, bỗng dưng thấy trời tối đen. Khi họ chưa nhắc đến, Ngài thấy trời sáng như lúc bắt đầu đi vậy, trời chưa tối, hoàng hôn sắp xuống chứ chưa tối, Ngài thấy rất rõ ràng, vừa nhắc đến, Ngài đã khởi lên ý niệm, khởi lên tâm phân biệt, bầu trời lập tức tối đen.

Từ đó cho thấy, lúc không khởi tâm động niệm, không trung này trong sáng, đó là Thường Tịch Quang, không phải bầu trời đen tối. Ngày nay ta thấy, khi không có Mặt Trăng, Mặt Trời, nhìn bầu trời đen tối, gọi là vô minh.

Đó là gì?

Là do ta khởi tâm động niệm, khởi tâm động niệm hiện ra tướng này, không khởi tâm, không động niệm, Vũ Trụ là một bầu quang minh, trong Kinh gọi là đại quang minh tạng.

Khi nào cảm thấy phá được vô minh rồi, không còn thấy đen tối, vô minh không còn nữa, còn thấy đen tối tức là chưa phá được vô minh, phá được vô minh mới thật sự thành Phật, cứu cánh viên mãn.

Trong Thật Báo Độ, bốn mươi mốt vị Pháp Thân Đại Sĩ, trong Thế Giới đó không có bóng tối, không có bóng tối là trong sáng. Tuy phá được vô minh nhưng vẫn còn tập khí, cho nên mặc dù không có bóng tối, nhưng vẫn còn hiện tượng, còn hiện tượng này.

Nếu đoạn được hết tập khí vô minh, hiện tượng này không còn nữa, không còn Thật Báo Độ, hoàn toàn trở về Tịch Quang. Tịch là thanh tịnh, nghĩa là không còn khởi tâm động niệm nữa, ba động vi tế cũng không còn.

***